Vfu2- Forum Sinh Viên Đại Học Lâm Nghiệp - Trảng Bom - Đồng Nai
Welcome to 4rum sinh viên trường ĐH Lâm Nghiệp-Trảng Bom-Đồng Nai.
4rum đang được xây dựng và hoàn thiện nên không tránh được những sai sót và đặc biệt là thiếu tư liệu học tập mong các bạn thông cảm, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thiện trong thời gian sớm nhất.
p/s:để bỏ quảng cáo bạn có thể tải adblock plus www.addons.mozilla.org/vi/firefox/addon/adblock-plus/
Chúc các bạn 1 ngày vui vẻ.

Vfu2- Forum Sinh Viên Đại Học Lâm Nghiệp - Trảng Bom - Đồng Nai


 
IndexPortabCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chỉ cần có nhau trong đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 905
được cám ơn : 8
Join date : 22/10/2011
Đến từ : Trang Bom town - Trang bom district - Dong Nai province

Bài gửiTiêu đề: Chỉ cần có nhau trong đời    Fri Aug 24, 2012 11:01 pm

Châu siết nhẹ vòng tay của mình, gục đầu tựa vào vai Tú (Ảnh minh họa)



Chỉ cần có nhau trong đời


Tú ôm chặt Châu vào lòng, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Châu. Người con gái bé nhỏ này, đã bao lần được Tú chở che…





Thương tặng gia đình A1 – cám ơn thật nhiều, vì dù qua bao nhiêu bước ngoặt vẫn luôn có nhau bên đời.

Con bé nhẹ nhàng đóng lại quyển sách nó vừa đọc xong và đặt xuống
bàn. Đã đến lúc nó phải tạm ngưng cái sở thích của mình để chuyên tâm ôn
thi Đại học. Tiền kiếm được nhờ những buổi dạy kèm, bây giờ cũng phải
tiết kiệm để mai này dọn ra riêng còn biết bao nhiêu thứ để lo – xem như
từ nay con bé không thể chạy đến cửa tiệm gần nhà để mua sách mỗi khi
lãnh lương nữa. Rồi cả những đêm thức thật khuya để đọc đến đoạn kết của
một câu chuyện, hay những ngày cuối tuần ngồi hàng giờ trên xích đu
ngoài vườn say sưa cuốn sách vừa mua, chắc cũng sẽ theo thời gian mà
biến mất. Nghĩ đến tương lai thật dài trước mắt, con bé thở dài, ngán
ngẩm.

Con bé vừa hoàn thành kì thi tốt nghiệp THPT, và chỉ còn 1 tháng nữa,
nó sẽ phải quay trở lại cái không khí ngột ngạt nơi phòng thi để làm
cho xong bài thi Đại học. Con bé không muốn bắt đầu ôn thi, chẳng muốn
phải bận tâm với sách vở như nó đã làm trong suốt 12 năm ngồi ghế nhà
trường. À không, nói đúng hơn thì, con bé vẫn đang mong chờ được nhận
vào trường Đại học Luật TP. HCM đấy chứ. Chỉ là, điều đó đồng nghĩa với
việc con bé sẽ phải chia tay tà áo dài trắng suốt 3 năm
phổ thông, sẽ phải thay đổi lối sống trẻ con của mình để làm người lớn,
sẽ phải một mình tự lập nơi cách xa gia đình 450 cây số. Nó chưa sẵn
sàng để khôn lớn và trưởng thành…

Nhưng cuộc sống là vậy, có bao giờ chiều chuộng theo ý muốn của ai.
Con bé nhìn xung quanh căn phòng màu hồng của mình, mở toang cánh cửa sổ
để nhìn ra khu vườn ngoài kìa, rồi lại ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh
biếc. Vậy là không lâu nữa, con bé sẽ phải rời khỏi nơi này, một nơi
quá đỗi quen thuộc với nó trong suốt 18 năm qua. Con bé ũ rũ đưa tay
lướt qua kệ sách cạnh bên, nhất định nó sẽ đem theo tất cả kho tàng văn
học của nó lên Sài Gòn. Chợt, con bé dừng lại ở một cuốn sách bìa xanh,
đặt ngay ngắn ở ngăn tủ cao nhất, nơi nó cất giữ những cuổn sách mà nó
yêu thích nhất. Và nó chợt nảy ra một ý nghĩ…

Một lọ thủy tinh dùng để đựng sao giấy mà con bé chưa bao giờ có thời
gian xếp, dây ruy băng màu hồng sắc hoa anh đào, vỏ sò con bé đem về từ
những lần dạo chơi trên biển, vài tờ giấy viết thư được trang trí họa
tiết nhẹ nhàng, một ít viên sỏi con bé dùng trang trí trong lọ hoa nơi
góc bàn. Vậy là quá đầy đủ cho kế hoạch của nó rồi. Con bé tự hứa với
lòng mình: “Chỉ ngày hôm nay nữa thôi. Sau khi hoàn tất, mình nhất định sẽ chăm chỉ ôn thi Đại học mà.”

***

“Tú nè, sang nhà chở tớ đi chơi được không? Chỉ chiều nay thôi mà, năn nỉ đó!!!” 4
giờ chiều và tin nhắn được gửi đi. Con bé mỉm cười với thành quả của
mình, nâng niu cầm chặt trong tay như báu vật. Bây giờ chỉ cần chờ thằng
bạn thân đến và chở đi đến một nơi, là xem như nó đã hoàn thành kế
hoạch của mình. Con bé mỉm cười với cái ý tưởng điên cuồng ấy, rồi lại
mỉm cười lần nữa khi hình dung ra khuôn mặt thằng bạn thân khi nghe kể
về những gì nó vừa thực hiện. Ít lâu sau, có tiếng xe chạy đến. Con bé
vội vã khoác áo rồi chạy ra cửa, ngồi yên vị phía sau xe thằng bạn thân
và mở lời: “Chở Châu tới biển được không? Chỉ chiều nay nữa thôi, sau này biết khi nào mới được đi biển một lần nữa. Nha, nha, nha!!!”
- Tú nhìn nó, lặng lẽ gật đầu rồi lái xe đi. Những khi con bé muốn được
Tú chở ra biển, là khi nhỏ bạn thân có chút tâm trạng gì đó muốn trút
giải. Tú hiểu rõ điều này và cậu luôn sẵn sàng để lắng nghe…

Nửa tiếng sau, biển đã ở ngay trước mặt cả hai đứa. Như mọi hôm, con
bé cầm đôi sandal trên tay, bước chân trần đi dạo trên bãi biển. 18 năm
sinh ra và lớn lên ở Nha Trang, cát trắng và biển xanh đã từ khi nào trở
nên một phần trong cuộc sống nó. Khi buồn, khi vui, khi mệt mỏi, khi
thư giãn, nó đều muốn đến đây. Tâm trạng của con bé có thể thay đổi theo
thời gian, nhưng có một điều luôn kiên định – đó chính là sự hiện diện
của Tú. Tấm lưng của cậu khi nó dựa vào trên xe, hơi thở của cậu khi
bước đi cạnh nó trên biển, ánh mắt của cậu ân cần nhìn nó khi con bé cứ
im lặng nhìn theo đường chân trời. Ngần ấy năm lớn lên cùng nhau, đôi
khi con bé phải giật mình với cái suy nghĩ rằng, nếu thi đậu kì thi sắp
tới, hai đứa sẽ phải rời xa nhau. Rồi thì, Châu sẽ vào Sài Gòn, Tú sẽ ra
Hà Nội. Rồi thì, khoảng cách giữa hai đứa không còn là ba khu phố nữa,
mà là hơn một ngàn cây số. Rồi thì, tìm đâu ra được đứa bạn thân gắn bó
sẻ chia như Tú đây…

Châu quay sang nhìn Tú, khác với nét mặt chứa đầy suy nghĩ của mọi ngày, con bé tươi cười và nói: “Nè, muốn xem cái gì không? Đừng có mà ngạc nhiên đó.” Con
bé nháy mắt tinh nghịch, rồi chậm rãi rút ra một lọ thủy tinh từ trong
giỏ xách của mình ra và đưa cho Tú. Thằng bé nhận lấy, khuôn mặt ngơ
ngác muốn biết đây là cái gì. Trong lòng cậu có chút suy nghĩ viễn vông
rằng con bé đang tỏ tình với nó theo cái cách mà tiểu thuyết vẫn hay
miêu tả. Tú mở nắp lọ, rút ra 3 tờ giấy. Một chút thất vọng pha lẫn
trong sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt thằng bé sau khi đọc xong 3
lá thư.

“Chào bạn,
Mình tên là Thái Bảo Châu, đến từ thành phố Nha Trang. Rất vui được làm
quen với bạn. Liên lạc với mình ở số điện thoại dưới đây nha. Chúc bạn
một ngày vui vẻ.”
“Hello there,
My name is Thai Bao Chau, from Nha Trang City. It’s a pleasure meeting
you. Please contact me through my number written below. Have a nice
day.”
“Hola!
Me llamo Thai Bao Chau. Soy de Cuidad de Nha Trang. Es un placer
conocerte. Por favor contácteme al numero siguiente. Tenga un buen día.”


Châu cười nhẹ với cái thái độ rất ư là buồn cười của Tú. Con bé lấy
lại 3 tờ giấy từ tay thằng bạn thân, cuốn gọn lại như lúc ban đầu, bỏ
ngay ngắn vào trong chai và đậy nắp lại. Châu tiếp tục bước đi trên cát,
bắt đầu giải thích cho Tú bằng một giọng điệu hồn nhiên nhất có thể.

Châu lấy ý tưởng từ cuổn truyện Message in a Bottle của Nicholas
Sparks mà hai đứa mình đều thích. Biết đâu Châu sẽ tìm được một người
bạn mới như trên truyền hình thi thoảng vẫn đăng tin ấy. Châu không biết
chiếc lọ thủy tinh này sẽ ngừng lại ở bờ biển nào, nên Châu đã viết thư
bằng tiếng mẹ đẻ nè, và hai thứ tiếng phổ biến nhất trên thế giới là
tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha. À không, tiếng Trung Quốc cũng được khá
nhiều người sử dụng, nhưng mà Châu không biết viết. Và Châu sẽ giữ số
phone này, hoặc ít ra giữ lại cái sim này, để biết đâu vài chục năm nữa
có người tìm được thì sao. Tú thấy sao?”


“Châu đúng là vẫn hâm đơ như ngày nào. 18 tuổi đầu rồi mà suy
nghĩ cứ như trẻ con như thế, mai này lên Sài Gòn sinh sống rồi sẽ như
thế nào?”
– Tú mắng nhẹ con bé, đâu có ngờ cái ý tưởng của nhỏ bạn thân lại hết sức là… vô lí và bất khả thi như vậy.

“Châu nói nghe nè, nếu mà thật sự có người nhận được lá thư này,
liên lạc với Châu, và bắt đầu một mối quan hệ với Châu, thì không phải
là chuyện bình thường đâu đó. Biết đâu là định mệnh cũng nên. Ý Châu là,
giữa hai người có một mối dây liên hệ nào đó. Châu thả xuống biển nha.”


Tú nhìn con bé buông tay để chiếc lọ rơi xuống mặt biển, rồi lắc đầu.
Tự nhiên cậu cảm thấy lo lắng cho con bé. 18 tuổi rồi, mà vẫn cứ tin
vào những câu truyện cổ tích ấy. Nhưng mà nó thích cái vẻ trong sáng của
con bé, không như những đứa con gái chưa lớn hơn ai mà đã trưng diện
phấn son. Chẳng còn bao lâu nữa, cậu sẽ đến với thủ đô Hà Nội, mảnh đất
mơ ước của Tú từ nhỏ đến lớn. Cậu sẽ nhớ Châu thật nhiều, nhớ nụ cười,
nhớ đôi mắt, nhớ giọng nói, nhớ cái vẻ con nít, nhớ sự yếu mềm của nhỏ
bạn thân. Nhìn chiếc lọ thủy tinh trôi dạt rồi dần biến mất trong làn
sóng xanh, Tú chỉ biết thở dài nghĩ về tương lại của hai đứa. Mong sao,
Châu sẽ yên ổn trên đất Sài Thành.

“Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội
luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào
về Tú sẽ có quà.”
- Tin nhắn nhận được một ngày sau khi có giấy báo
điểm hai đứa đã đậu tốt nghiệp loại Giỏi. Châu ganh tị với thằng bạn
thân, vì gia đình có điều kiện nên được thưởng một chuyến du lịch xa như
thế. Nói là du lịch vậy thôi, nhưng hành lí của cậu bé chỉ toàn sách vở
để mà ôn thi Đại học. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn Châu, vẫn được đi đến
một không gian đẹp thật đẹp nào đó để tâm trí có thể bình thản mà ôn
thi, thay vì phải ngồi một chỗ trong căn phòng ngột ngạt mà làm hết tờ
đề cương này đến bài thi mẫu khác. Con bé thở dài, chán ngán cái khoảng
thời gian sắp tới này…

Tú chỉ vừa đi xa có 2 ngày, nhưng sao Châu lại cảm thấy nhớ thế không
biết. Châu không dám gọi cho thằng bạn thân, đơn giản cũng chỉ vì không
muốn phá vỡ không khí vui vẻ mà cậu và gia đình đang tận hưởng. Tú vẫn
nhắn tin đều đều, gọi nó dậy vào lúc sáng sớm, nhắc nhở nó học bài, ăn
uống đầy đủ, chúc nó ngủ ngon vào mỗi tối. Nhưng sao nó cảm thấy xa vời
lắm, sự hiện diện của Tú ấy. Mỗi khi thèm quà vặt hay cần giảng bài, nó
chẳng thể đạp xe qua ba khu phố là gặp được thằng bạn thân nữa. Khoảng
cách từ Nha Trang đến Hà Nội hay từ Sài Gòn đến Hà Nội thì khác gì chứ,
nó đều không thể gặp Tú. Trống trải, nó tìm vào blog thằng bạn thân và
ngồi đọc cho quên nỗi nhớ.

“Ngày đầu tiên ở Hà Nội…
Nơi đây rất đẹp, đẹp trong nét cổ kính, đẹp trong nét giản dị, đẹp trong
nét thuần khiết của người Việt Nam. Mình cũng vừa đến Hồ Gươm lúc
chiều, hoàng hôn xuống đẹp không thua gì buổi chiều Nha Trang. Không khí
ở đây rất trong lành, cây xanh trải dài mọi khu phố, và người dân thì
rất thân thiện. Nhưng sao cứ cảm thấy thiếu một cái gì đó, mà hình như
là sự hiện diện của một người con gái…
Người con gái – thích ăn kem trà xanh, thích đeo dây chuyền vào mùa hạ
và khăn quàng trắng vào mùa đông, thích dành hàng giờ để đọc tiểu
thuyết, thích hoa mộc lan và hoa hồng trắng, thích nhạc trữ trình của
Trịnh và Ngô Thụy Miên. Nơi này, dường như xung quanh đều chan chứa hình
bóng nhỏ. Như là khi mình ăn kem Tràng Tiền này, mình đã gọi vị trà
xanh mà nhỏ thích. Như là khi mình đến khu chợ gần khách sạn này, mình
đã lựa cho nhỏ hai sợi dây chuyền xinh xinh màu bạc. Như là khi mình
ngồi ở sảnh khách sạn chở đặt phòng này, mình đã tình cờ nhìn thấy cuốn
truyện nhỏ thích và cầm lên đọc vài trang. Như là khi mình đi dạo qua
những khu phố cổ, mình đã thấy hoa hồng trắng trồng ven đường và muốn
hái đem về tặng nhỏ. Như là khi mình vào quán ăn tối cùng gia đình, nơi
giữa quán có một cây dương cầm trống và ban nhạc đang thổi kèn bản Hạ
Trắng, mình đã bước đến mà đàn theo giai điệu ấy.
Mình nhớ nhỏ. Mình muốn nhỏ ở đây cùng với mình…”




Người con gái bé nhỏ này, đã bao lần được Tú chở che… (Ảnh minh họa)

Châu nhắm mắt lại, tưởng tượng ra thành phố Hà Nội qua từng lời kể
của Tú trên blog. Nhưng sao cứ hình dung mãi mà không ra được gì cả.
Trong đầu con bé chỉ có duy nhất những suy nghĩ về người con gái được Tú
nhắc đến. Một cảm giác thật là kì lạ. Cả hai cùng lớn lên với nhau,
Châu chưa từng biết yêu ai bao giờ, còn Tú thì dường như đang rung động
với một cô gái nào đó. Châu nghĩ mãi không ra, không biết người con gái
có cùng sở thích với mình là ai. Hay là nhỏ Hải Vân học cùng lớp nhỉ?
Con nhỏ ngồi cạnh Tú suốt năm lớp 12, thỉnh thoảng vẫn hay đùa giỡn với
nhau trong giờ học. Nhỏ hay đeo khăn len trắng giống mình vào những hôm
trời lạnh, cũng hát bài Để gió cuốn đi hôm nhà trường tổ chức Cuộc thi
Tài năng Trẻ. Nghe đâu con nhỏ cũng có dự định ra Hà Nội học. Cũng có
thể lắm chứ… Nhưng sao Tú thích ai đó mà lại không kể Châu nghe? Từ nhỏ
đến lớn, cả hai có giấu nhau điều gì đâu. Bỗng dưng, Châu cảm thấy chút
gì đó hụt hẫng, khó tả.

“Bảo Châu ơi, mình đã nhận được lọ thủy tinh kèm theo lá thư của
cậu. Hay quá, cuối tuần này mình sẽ ra Nha Trang chơi. Không biết, chúng
mình gặp nhau được không nhỉ?”
- Con bé bị đánh thức bởi một tin
nhắn nhận được lúc 6 giờ sáng. Dụi dụi mắt, tò mò không biết ai là kẻ
dám phá giấc ngủ của nó, rồi lại hét toáng lên khi đã đọc xong tin nhắn.
Trời ạ, chính xác là nó đã gửi đi lá thư ấy, nhưng nó chỉ làm cho vui
chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có người nhận được và liên lạc với
nó. Lại là người Việt Nam và nhận được trong khoảng thời gian rất ngắn
nữa chứ. Biết đâu là một người trên Sài Gòn, trong một chuyến du lịch
nhặt được chiếc lọ ấy và liên lạc với nó. Mà nếu người đó là sinh viên
Luật trong tương lai thì hay quá, con bé sẽ có bạn ngay trước cả khi
bước vào cổng trường Đại Học. Mặc kệ giờ này Tú đã thức dậy chưa, con bé
gọi điện cho thằng bạn thân ngay lập tức, ai bảo ngay từ đầu không ủng
hộ ý tưởng của Châu thì bây giờ phải chịu hậu quả là mất giấc ngủ nhé.

“Này này, cuối tuần này Tú về đó. Tính đi đón thằng bạn thân hay
là đi gặp một người chưa bao giờ biết mặt đấy hã? Quyết định sao cho
đúng đấy nhé.”

Ơ, con bé mất hết cả sự phấn khởi. Nhưng mà không sao, bải vở nó ôn tập
gần xong rồi. Cuối tuần này nó rãnh mà, đi đón Tú rồi lại đi gặp bạn
mới. Chắc không sao đâu ha?

“À, hay là đợi Tú về rồi đi chung với Châu gặp người đó. Biết đâu
là người xấu, làm hại Châu thì khổ đó. Vậy đi nha. Không nghe lời Tú là
khỏi được tặng quà đó.”
- Tin nhắn mới, phá vỡ những suy nghĩ
trong đầu con bé. Được thôi, nếu Tú muốn mất thêm thời gian vì con bé.
Dù sao thì nó cũng chẳng mất mát gì, lại còn có thêm người đi theo để
bảo vệ. Hay quá còn gì.

***

4 giờ chiều thứ bảy, Châu ngồi một mình ở một góc khuất nơi quán trà
sữa Du Thư quen thuộc. Sao mãi mà Tú vẫn chưa tới, ngay cả người bạn mới
cũng không thèm trả lời cả chục tin nhắn mà Châu gửi. Chắc là người bạn
mới chỉ muốn trêu Châu thôi, chứ chẳng có thiện ý gì đâu. Hay là đi về?
Nhưng về thì sẽ không được gặp Tú, con bé cũng nhớ. Thôi thì ở lại thêm
một chút nữa vậy.

“Sao Tú đến trễ vậy? Hẹn 4 giờ mà 10 phút sau mới tới. Lỡ người ta đến trước, thì Châu ăn nói thế nào khi Tú đến đây?” – Con bé chẳng thèm để ý Tú đang thở không ra hơi, chỉ trách cậu bé ngay từ giây phút thấy bóng dáng cậu xuất hiện ở quán.

“Chuyến bay Tú có chút trục trặc, nên cất cánh trễ hơn dự định. Tú xin lỗi. Mà… người Châu chờ sẽ không đến đâu.” – Tú gãi đầu, cố gắng giải thích để Châu không giận.

Làm sao mà Tú biết được người ta sẽ không tới cơ chứ? Tính dập
tắt hi vọng của Châu đấy à? Cho Châu xem quà trước đi, rồi hai đứa mình
ngồi chờ. Châu cho người ta thêm 15 phút nữa đó.”


“Người đó sẽ không đến đâu. À không phải, đến rồi mà Châu không biết đó. Quà của Châu nè.”

Tú lấy trong ba lô ra món quà từ miền Bắc, trao cho Châu. Con bé sửng
sốt, là lọ thủy tinh nó đã thả xuống biển, bên trong vẫn còn nguyên vẹn
ba lá thư, thêm vào đó là hai sợi dây chuyền màu bạc. Nó nhẹ nhàng mở
nắp hộp, nâng niu hai sợi dây chuyền trên tay, rồi mỉm cười nhẹ.

Một sợi dây có hình con bò sữa, khiến nó nhớ về kỉ niệm của hai đứa
cách đây đã hơn 5 năm. Một ngày mùa hè nào đó, khi hai đứa dẫn nhau đến
tiệm trà sữa Du Thư này, rồi cùng hát vang: “Chúng tôi là những con bò vui nhộn, chúng tôi là những con bò hạnh phúc” khi chị phục vụ bàn đùa với cả hai rằng: “Đồ uống ở đây làm từ sữa tươi nguyên chất trăm phần trăm đó.
Sau hôm đó, Tú đã nói với Châu rằng, cả hai sẽ mãi mỉm cười bên nhau,
sẽ mãi cùng nhau sẻ chia hạnh phúc. Như những con bò chỉ biết đem đến
những giọt sữa ngọt ngào cho đời. Như những con bò dù cỏ xanh tươi hay
héo úa vẫn chia sẻ với nhau từng miếng ăn, giấc ngủ. Như những con bò
chỉ cần có nhau bên cạnh thì sẽ luôn chung thủy, không bao giờ rời xa.

Sợi dây còn lại có hình cỏ 4 lá, gợi nó nhớ về mùa hè năm hai đứa học
lớp 9. Tú đã tìm được cỏ 4 lá ở sân đá banh của trường và đạp xe thật
nhanh dưới cơn mưa rào đầu mùa đem đến nhà tặng Châu. Tú nói: “Lá
thứ nhất tượng trưng cho sự hi vọng, như cái cách mà Châu luôn ngước mắt
nhìn về phía mặt trời mỗi khi mưa tạnh, vì Châu muốn được thấy cầu
vòng. Lá thứ hai tượng trưng cho niềm tin, như cái cách mà Châu luôn tin
tưởng cách trọn vẹn rằng giữa những phong ba cuộc đời, chỉ cần hai đứa
có nhau là có thể vượt qua tất cả. Lá thứ ba tượng trưng cho tình yêu,
như cái cách mà Châu luôn khiến cho Tú cảm thấy thật an lành và hạnh
phúc, một thứ tình cảm trong sáng nhất trên đời này. Lá thứ tư tượng
trưng cho sự may mắn, như cái cách mà Châu đã bước đến trong cuộc đời
của Tú, món quà quí giá nhất mà Tú được trao tặng trong suốt mười mấy
năm qua.”


Đôi mắt đẫm lệ từ khi nào không biết, con bé ngước lên nhìn Tú và nói: “Châu không hiểu. Hai sợi dây chuyền này, có phải là Tú đã nhắc đến trên blog không? Châu không hiểu…”

Thằng bé nhìn nhỏ bạn thân, mỉm cười và nói: “Rồi thì Châu sẽ hiểu. Đưa đây, Tú đeo cho.”
- Tú cầm sợi dây chuyền từ tay Châu, choàng tay đeo sợi dây chuyền cho
nhỏ bạn. Bỗng dưng, thằng bé cảm nhận được một sự ấm áp lạ kì, và một
vòng tay choàng ngang thắt lưng nó. Châu đang ôm chặt thằng bạn thân duy
nhất của mình, mặc kệ nó đang ở một nơi với sự hiện diện của hàng chục
người. Nó 18 tuổi rồi mà, nó đã có quyền trao đi yêu thương, nó xứng
đáng được đáp trả bằng niềm hạnh phúc, đúng không? Nó khóc trong lòng
Tú, vì cảm giác vui sướng này thì chỉ người con trai này mới có thể đem
đến cho Châu mà thôi.

“Châu nói đúng, sợi dây chuyền này đã được Tú nhắc đến trên blog.
Và người con gái ấy, cũng chính là Châu. Châu từng nói muốn đến một nơi
nào đó đẹp thật đẹp, chỉ để biết được cuộc đời này còn có những nơi có
thể khiến con người ta cảm thấy yên an khi ở đó. Châu muốn có một nơi để
dù cuộc đời có muộn phiền như thế nào, vẫn có thể quay lại nơi ấy để
tìm cho lòng mình chút bình yên. Vì chúng ta là cặp đôi bò sữa, nên nếu
tìm được một bãi cỏ xanh tươi nào đó, thì phải san sẻ với người kia. Tú
tìm được nơi chốn bình yên ấy ở Hà Nội, và Tú cũng muốn Châu được tận
hưởng sự trong lành và dễ chịu mà Tú cảm nhận được khi ở đó. Nhưng Châu
à, Nha Trang mình cũng đẹp lắm. Bất cứ khi nào, Châu cũng có thể quay
lại đây để tìm Tú, để tìm lại những kí ức của hai đứa mình, để tìm lại
những niềm vui mà hai đứa mình từng trải. Và bất cứ ở nơi đâu, Tú cũng
sẽ trở về nơi này để gặp được Châu, để có thể khiến cho Châu mỉm cười
như Tú đã làm trong suốt 18 năm qua, để sống lại những tháng ngày tuổi
thơ đầy nắng ấm và hơi biển vẫn còn đọng lại đâu đây.”
– Thằng bé dứt lời, đưa tay lau giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhỏ bạn thân.

“Vậy còn chiếc lọ thủy tinh này? Rõ ràng Châu đã thấy nó trôi dạt và biến mất theo sóng biển cơ mà?” – Con bé vội vàng lau khô khuôn mặt ướt đẫm đang những giọt nước mắt cứ tuôn ra một cách không thể kiềm chế.

“Là Tú đã tìm được nó khi đến vịnh Hạ Long. Và Tú đã nghĩ ngay
đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng
vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi
dây liên kết nào đó với Châu. Lúc đó, Tú không hiểu vì sao Châu lại muốn
có một mối quan hệ mới, hay phải chăng cho Tú ích kỉ, không muốn phải
mất Châu cho một ai khác. Nhưng khi nhìn thấy một chiếc lọ quen thuộc
trôi dạt vào bờ vịnh, Tú đã hiểu rằng có một sợi dây vô hình nào đó,
liên kết cuộc sống của hai đứa mình. Và Tú đã tìm mua một cái sim khác
và nhắn tin ngay cho Châu. Vì Tú muốn là người đem lại kết quả cho sự
chờ đợi của Châu, và được nhìn Châu mỉm cười dịu dàng. Có lẽ bởi vì
chúng ta là cặp đôi bò sữa, nên dù thế nào vẫn sẽ thủy chung bên nhau,
mãi không thể tách biệt. Và chỉ cần được ở cạnh nhau, là quá trọn vẹn
cho một cuộc sống ý nghĩa.”


Cám ơn Tú, đã không bao giờ rời xa Châu. Ừ, Châu chỉ cần có Tú bên đời…”

Châu siết nhẹ vòng tay của mình, gục đầu tựa vào vai Tú. Bờ vai này,
đã bao lần ướt đẫm vì giọt nước mắt của Châu. Tú ôm chặt Châu vào lòng,
đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Châu. Người con gái bé nhỏ này, đã bao lần được
Tú chở che…

Ngày thi Đại học sắp đến, tương lai đang đón chờ, khoảng cách hơn
ngàn cây số sẽ khiến hai đứa phải cách xa nhau. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ
ổn thôi mà. Vì cả hai chỉ cần có nhau trong đời, là quá đủ cho một nụ
cười rạng rỡ trên môi, quá đủ cho một niềm vui gạt đi những muộn phiền,
quá đủ cho một tình bạn chứa chan niềm hạnh phúc – hiền hòa và êm dịu.

Chỉ cần có nhau trong đời mà thôi…







Theo Diên Vĩ (MASK)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vfu2.forum-viet.com
 

Chỉ cần có nhau trong đời

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» GTA IV (PC) DVDrip

Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Vfu2- Forum Sinh Viên Đại Học Lâm Nghiệp - Trảng Bom - Đồng Nai :: Chuyên Đề Gia Đình :: Bạn Trẻ Và Cuộc Sống-